Myanmar – Nơi đã đến và tình yêu bắt đầu…( Phần I)

Myanmar – Nơi đã đến và tình yêu bắt đầu…( Phần I)

Kiến trúc Đền

YAGON

Yagon

Là nơi ta bắt buộc phải đến nếu muốn tới Myanmar bằng đường hàng không của VN Airlines, nên tốt nhất là đừng than phiền cái nỗi thủ đô của Myanmar chán vì chẳng có gì đặc biệt, hãy enjoy điểm đến không thể thiếu là chùa Shwegadon. Sau 1h45 phút bay từ Hà Nội, tới Yagon 18h10, ngồi taxi gần 1 tiếng từ sân bay vào trung tâm với nhiều đoạn ngã tư tắc tị, cả bọn chỉ có 15 phút check in khách sạn rồi chạy vội ra taxi đến chùa Shwegadon. Vô cùng choáng váng vì mở đầu một phát phải trả tiền vé vào cửa 8 USD một người, mặc dù trước khi đi cũng đã tham khảo đủ loại thông tin nhưng không hiểu sao cả nhóm lại bỏ qua không biết tí gì về cảnh báo vụ mua vé này. Nhưng giây phút ấy qua rất nhanh bởi ai cũng ngất ngây chiêm ngưỡng vẻ đẹp hoành tráng, nguy nga, lộng lẫy rực ánh vàng trong đêm của cả khu chùa. Đi mỏi chân nghiêng ngó hơn 1 tiếng vẫn chưa hết đủ một vòng 4 cổng đông tây nam bắc, cả lũ trố mắt nhận ra tín hiệu sắp đến giờ đóng cửa khi thấy nhiều nhóm người đủ mọi lứa tuổi, nam lẫn nữ dàn hàng ngang, tiến lên phía trước theo nhịp chỉ huy của một người trưởng nhóm, ai cũng hai tay hai chổi vung lên vung xuống quét chùa như múa. Có thể dưới ánh sáng ban ngày, chùa Shwegadon sẽ mang lại những vẻ đẹp khác, nhưng với thời tiết tuyệt vời của tháng 12 này thì tới tham quan chùa vào buổi tối là một trải nghiệm tuyệt vời. Thêm một ngôi chùa nữa ở Yagon nhất định phải qua, tên chùa khó nhớ quá hình như là chùa Botataung, nhỏ hơn nhiều so với Shwegadon (và giá vé chỉ có 3 USD!!!) nhưng đặc sắc ở chỗ là toàn bộ mái vòm bên trong và vách chùa được dát vàng. Các bức vách tường có lớp kính bảo vệ để tránh mọi người sờ mó làm hư hại. Không rõ người Myanmar đã mất bao nhiêu tấn vàng để dát hết cả ngôi chùa này.

BAGAN

Bagan

  Điểm đến quan trọng nhất Myanmar. Gần 700 km đi xe bus từ Yagon, khởi hành 7h30 tối, ngủ một giấc, gần 5 giờ sáng tới Bagan. Xe ngựa và taxi (chủ yếu loại 4 chỗ) đỗ đầy bến xe. Chạy đôn đáo một lúc trưởng nhóm chân dài cũng ra được một cái chứa đủ 7 người với giá 15,000 Kyat (tương đương 15USD). Sáng sớm khá lạnh, mặc dù trời vẫn tối om nhưng vừa ra khỏi bến xe, cảnh vật hai bên đường đã ngay lập tức tạo cho du khách cảm giác tò mò dễ chịu và cuốn hút khó tả. Sau hơn 1 ngày ở Yagon trải nghiệm cảm giác trả tiền vé tham quan du lịch theo mức phí áp dụng riêng cho người nước ngoài, cả bọn chỉ còn hơi hơi choáng khi xe dừng tại barie móc ví trả tiền phí tham quan 15 USD, anh taxi trấn an rằng vé này được sử dụng cho tham quan khắp Bagan, không phải trả tiền thêm khi vào các đền chùa nữa. Lý do chính có lẽ vì Bagan có đến hàng ngàn ngôi chùa, nếu thu vé vào cửa thì du khách bị bóc lột chạy mất dép không ai dám quay lại lần nữa dù đẹp đến mấy… Tới khách sạn, sau mươi phút check in cả nhóm đã sẵn sàng tại lễ tân, chẳng ai dám lề mề vì đều lo lỡ mất cơ hội ngắm bình minh Bagan. Không thể nào nói hết cảm giác sung sướng khi đạp xe lúc sáng sớm trên con đường tối om của New Bagan, có đứa hơn 10 năm không ngồi xe đạp nhưng cũng hăng hái guồng tít đôi chân vội vã đua theo đồng bọn. Đang từ đường nhựa, rẽ một đoạn vào con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo, chùa Mingalar Zedi hiện lên trên nền trời tối sẫm. Cả bọn rón rén lần từng bậc cầu thang tối om leo lên đỉnh chùa, ngồi thì thầm trong bóng tối chờ mặt trời lên. Mấy phút chờ đợi, cảnh vật xung quanh rõ dần cùng với những tia nắng đầu tiên,– xa và gần, hằng hà vô số ngôi chùa đep như mơ hiện lên trước mắt. Chuyến đi đến miền đất mới nào cũng thế, trong những giây phút choáng ngợp trước một scene thần tiên, ngoài sự phấn khích chia sẻ với bạn đồng hành, dường như luôn lẫn lộn thêm cảm giác tiếc nuối vì thiếu người thân yêu lỡ hẹn chuyến đi này, có khi là sự thương hại đám người ở nhà chưa từng được trải qua giây phút sướng như mình…

DU HÀNH

Sau 2 đêm và hơn 2 ngày lang thang khắp từ Old Bagan đến New Bagan và thị trấn Nyaung-U, hết nối đuôi nhau đạp xe (kể luôn cả mấy đứa nửa mùa đã chuyển từ xe đạp sang xe đạp điện) đến lãng mạn ngồi xe ngựa lộp cộp tung vó dưới những hàng cây, hai bên đường trải dài lớp lớp đền và chùa… cả bọn tạm bằng lòng với những gì mỗi người đã thu hoạch, gần như (nếu không muốn nói là cao hơn) mong đợi trước khi lên đường. Cảm giác dần lắng xuống nhường chỗ cho nỗi bâng khuâng về những Chùa Một cột, Văn Miếu, cùng Mỹ Sơn và kể cả Hội An ở quê nhà – đẹp và tự hào nhưng (hơi tệ) khi tự nhiên cứ len lỏi sự so sánh… Và cũng chẳng biết tại sao các quan chức Unesco từ lâu đã công nhận Angko Wat mà đến nay vẫn chưa duyệt cho Bagan trở thành di sản thế giới? Không hiểu có ở nơi nào nữa giống như Bagan cũng có những ngôi đền cổ (được xây dựng cách đây hàng hơn 10 thế kỷ) như đền Shwesandaw mà mỗi chiều xuống, hàng chục, hàng trăm du khách ngồi kín trên cả mấy tầng chờ ngắm hoàng hôn, bóng tối buông xuống từ từ nuốt dần những đền chùa trùng điệp trải dài xung quanh … Bagan không để cho đám đông của những người gắn mác thích du lịch, có lẽ chỉ những ai yêu nghệ thuật, yêu nét đẹp lặng thầm bí ẩn và vĩnh cửu của những ngôi chùa cổ mới có thể thực sự say mê mảnh đất này. Dường như để tri ân tình yêu của những người bạn mới, Bagan đã tặng một món quà chia tay cả nhóm khi tình cờ được tham gia một lễ hội đặc sắc. Đang đạp xe, nghe tiếng nhạc tiếng hát sôi động hoành tráng, cả bọn hỏi thăm tìm đường mò tới. Trên con đường làng bụi đất mù mịt một đám rước hoành tráng gồm hàng chục cỗ xe ngựa, xe bò trang trí sặc sỡ, tiếng vó ngựa, lục lạc xen lẫn âm nhạc sôi động rộn ràng cuốn hút. Trung tâm đám rước là những bé trai bé gái trên dưới 10 tuổi mặc trang phục truyền thống, trang điểm đẹp như những vị vua và công chúa, hoàng hậu tí hon. Xe bò cho các bé gái có các bà các cô ngồi kèm, các bé trai cưỡi ngựa hoặc ngồi xe ngựa kéo – cả bò và ngựa mình quấn đầy hoa dây và lục lạc, đặc biệt chúng đều cao lớn, giống như ngựa chiến của các chú cảnh sát cưỡi đi tuần ở thủ đô mấy nước châu Âu chứ không nhỏ thó như  mấy con nghẽo kéo xe ở nhà mình. Đi tập hậuđám rước là một xe kéo mấy chiếc loa thùng to đại, âm nhạc phát ra từ đây rất hay, phải đến mấy ngày trong đầu vẫn thấy văng vẳng giai điệu lễ hội mặc dù chẳng hiểu lời bài hát là gì. Lễ hội không có ngày cố định, được tổ chức bởi những gia đình quyên góp, cúng tiến tiền bạc, thức ăn và con cái của họ cho chùa. Du khách ở Bagan thì nhan nhản nhưng chẳng có ai biết mà đến xem đám rước này, chỉ có mấy đứa nhóm mình vứt xe đạp lốc thốc chạy theo mê mải suốt cả quãng đường dài. Mỗi lần thấy máy ảnh dơ lên, các bà các cô ngồi trên xe lại nhắc em bé quay ra cười vào ống kính cho đẹp. Thật là một ấn tượng khó quên.

NYAUNG SHWE – INLE LAKE

NYAUNG SHWE – INLE LAKE

Chuyến bay nội địa )giá vé 42 USD) khởi hành 12 giờ trưa, bay 45 phút từ Bagan tới Inle lake. Từ sân bay Heho về khách sạn ở trung tâm thị trấn cũng hiếm loại taxi 7 chỗ (anh tài xế nói cả bãi xe này chỉ có mỗi một chiếc của anh ta, không hiểu có phóng đại không). Hơi kỳ cục là tiền taxi hết 6.000 kyat (6 USD) một người và tính theo đầu người, chứ không tính tiền cho cả chuyến xe. Xe lại dừng tại một cửa bán vé du lịch, chẹp! Ai mới đến đất nước này chắc đều ngạc nhiên vì các loại vé, lệ phí vào cửa đền chùa hoặc khu du lịch bán cho người nước ngoài đều coi Đô la hay Euro giá trị ngang nhau. Có lẽ chỉ có vé du lịch mới thế chứ trong các hợp đồng kinh tế cũng tính vậy thì dân châu Âu kiện chết. Vé ghi rõ Inle Zone Entrance Fee (USD 10/Euro 10). Đã định không cho xứ này cái like nào vì xót tiền thì đổi ý ngay khi nhìn thấy vòm cây và con đường tuyệt vời trải dài nơi cửa ngõ vào Nyaung Shwe.  Hồ Inle quả thực là một tài sản vô giá thiên nhiên ban tặng Myanmar. Thuê thuyền máy (vì hồ quá rộng không thể đi được thuyền chèo tay) với giá 20.000 kyat làm một vòng quanh hồ giữa thiên nhiên hoang sơ, thỉnh thoảng dừng để ghé lên các chợ làng nhìn ngó và mua bán linh tinh  đúng là một tour lý thú. Mặc dù hơi bị thất vọng khi ghé lên một nhà sàn trên hồ nơi bán đồ lưu niệm, cả bọn chỉ gặp mỗi 2 bà dân tộc cổ dài ngồi dệt vải theo kiểu demo và làm mẫu chụp ảnh cho khách du lịch, chứ không phải như mong đợi và tưởng tượng là được gặp cả một làng phụ nữ từ trẻ đến già ai cũng cổ dài gắn trên những chiếc vòng đồng sáng chóe. Ấn tượng thú vị nhất có lẽ là khi shoot được series ảnh về chàng đánh cá đứng trên thuyền, khua chân múa điệu chèo thuyền quăng lưới – độc đáo chỉ có ở Inle lake. Du khách yên tâm, đảm bảo hễ cứ đi thuyền trên hồ là được chiêm ngưỡng màn trình diễn độc đáo này. Khi trước đó đã được chiêm ngưỡng bình minh, hoàng hôn ở Yagon và Bagan thì bạn sẽ không tiếc nếu chưa được ngắm hoàng hôn trên hồ Inle. Thuyền phải quay về bến trước 3 giờ chiều để kịp thời gian lên ngọn Red Mountain hưởng niềm vui ngồi nhấm nháp rượu vang trong ánh hoàng hôn phủ xuống những vườn nho trải dài… Nếu biết trước là đường lên đỉnh núi đẹp và quá gần khách sạn như vậy thì đã thuê xe đạp mà đi. Vứt xe ở chân núi rồi leo bộ dù mệt một tý nhưng chắc chắn sẽ hay hơn là chui cả bọn vào một cái xe ọp ẹp………….

Hết phần I

198 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1

3 bình luận trong “Myanmar – Nơi đã đến và tình yêu bắt đầu…( Phần I)”

  1. Chào bạn, theo mình biết thì tên thành phố là Yangon (hoặc Ragoon), chứ không phải Yagon, bức ảnh trong bài của bạn cũng ghi là Yangon mà.
    Và thủ đô của Myanmar không phải Yangon mà là Naypyidaw.
    Hơn nữa, mỗi phần bạn nên tách đoạn cho dễ theo dõi.

  2. Mình thấy bài viết của bạn có nhiều thông tin chi tiết, cách viết gần gũi, thực tế, mình nghĩ rằng nếu bạn điều chỉnh cách trình bày thì sẽ thu hút hơn.